TÔI VÀ... (Thơ của Hàn Giang)

07:32 |
Tôi về Xứ Quảng
Tháng Bảy oi nồng
Khách xưa bỏ bến
Con đò nằm không...

Tôi về Xứ Quảng
Người xưa đâu rồi...
Gió chiều hun hút
Tôi và mình tôi...!

Tôi về Xứ Quảng
Nhặt hương cuối ngày
Vườn xưa đã khép
Hương nồng cay cay..

Tôi và chiều nay
Bên hồ lộng gió
Đò xưa còn đó
Người giờ nơi đâu...!

Hàn Giang
Phú Ninh - 21.7.2018

Đọc tiếp…

MƠ HOANG (Thơ của Hàn Giang-Nguyễn Thanh Hải)

07:36 |


Đêm ngồi mơ ánh trăng vàng
Ngoái đầu nhìn lại đò sang bến rồi
Bỏ người lữ khách chơi vơi
Tay đưa li rượu mềm môi, đắng lòng. . . !
Trăng vàng soi sáng dòng sông
Soi ta bóng nước in dòng thời gian
Giật mình ôi giấc mơ hoang
Đò ngang chở nặng một khoang trăng thề!
27/11/2016
Hàn Giang


Đọc tiếp…

HƯƠNG XƯA... (Thơ của Hàn Giang-Nguyễn Thanh Hải)

07:35 |


Anh về thăm lại bến xưa
Thăm đồng lúa chín, ruộng dưa cuối làng
Tròng trành - một chiếc đò ngang
Gom sợi nắng vàng anh thả vào trong
Ơ kìa. . . ! Ai đó bên sông
Dưới giàn hoa mướp, bên giàn mồng tơi
Hương đồng thoảng nhẹ . . . xa xôi
Đây đó bãi bồi một thuở chăn trâu
Một thời hoa bí, hoa bầu
Thêm vàng hoa mướp cài đầu cho em
Anh về gom chút hương đêm
Gom mùi hương bưởi bên thềm ngày xưa
Thêm vào một chút nắng trưa
Anh về gom chút hương xưa. . . một thời !
11/2016
Hàn Giang


Đọc tiếp…

KHÔNG ĐỀ (Thơ của Hàn Giang-Nguyễn Thanh Hải)

07:33 |


Hà Nội mùa này rét lắm phải không em?
Ở Phương Nam anh lại thèm chút lạnh
Cái hiu hiu giữa đường khuya cô quạnh
Thần Bore mang gió bấc thổi về.
Hà Nội mùa này trên những ven đê
Em có choàng khăn quanh mình như cô Tấm?
Em của tôi ơi . . . nhớ mùa Đông nhiều lắm
Anh xin gửi về sợi nắng ấm Phương Nam!
24/11/2016
Hàn Giang


Đọc tiếp…

THẢ TRÔI ĐI... (Thơ của Hàn Giang-Nguyễn Thanh Hải)

07:31 |

Người đi về nơi ấy
Bỏ lại dòng sông xanh
Vắng người, mái chèo lớn
Con đò xưa . . . tròng trành
Người đi về phương ấy
Kiếm tìm gì người ơi . . . !
Bỏ bến xưa lặng lẽ
Đêm trăng buồn chơi vơi
Người bỏ đi xa xứ
Ta giữ gì cho ta
Thôi thì xin thả xuống
Dòng sông buồn trôi xa . . . !
11/2016
Hàn Giang


Đọc tiếp…

THƠ NGÀY 20.11 CỦA ANH NGUYỄN THANH HẢI

06:42 |

Kính tặng các Thầy, Cô giáo đã từng giảng dạy tại trường PTCS cấp 1 – 2 Tam Lãnh, nay là trường THCS Chu Văn An

Gió thổi rung cành phượng
Chiếc là bàng nhẹ trôi
Hạt mưa chiều đang rơi
Trên sân trường tắt nắng

Cổng trường chiều nay vắng
Nhóm “thứ ba” đâu rồi ?
Ở một góc xa xôi
Cây phượng già lặng lẽ

Nhớ một thời trai trẻ
Gắn với ngôi trường này
Những phên đất được xây
Từ những bàn tay nhỏ

Rồi những mùa đông gió
Khu tập thể phên tre
Giấy báo không đủ che
Cơn gió chiều lạnh buốt

Nhưng trong ta ngùn ngụt
Ngọn đuốc của người Thầy
Với khát vọng dựng xây
Nên những con người mới

Những bữa cơm ăn vội
Chỉ mắm với rau rừng
Có đôi lúc rưng rưng
Mơ về nơi xa lắm

Ở tận cùng sâu thẳm
Góc nhỏ của tâm hồn
Những ánh mắt thỏ non
Níu bàn chân ta lại. . . !

Có kẻ bảo ta dại
Khi chọn mảnh đất này
Vùng cao, gió heo may
Hồ sâu, sông cách trở

Lúc đầu còn bỡ ngỡ
Nhưng rồi . . . thoáng qua nhanh
Những búp non trên cành
Chờ ta vun trồng đấy

Bây giờ ngôi trường ấy
Đã khang trang lắm rồi
Trường xưa thân yêu ơi
Một thời . . . ta đã sống !

N.T.H



Đọc tiếp…

LỜI TÂM SỰ EM GỬI ANH TRƯỚC LỄ (Thơ của Nguyễn Thanh Hải)

08:17 |


Lễ đến rồi anh có bận lắm không
Hay anh vẫn “diễn” trò chơi cút bắt
Những ngày thường lúc nào cũng có mặt
Mùa lễ về anh “ lặn” tận phương nao ?

Lễ đến rồi đừng đi vội nghe anh !
Có công tác xa cũng xin anh nán lại
Em không muốn mình mất đi nhẫn nại
Một bông hoa chỉ vài chục thôi mà

Đừng để bạn em bảo anh tính “đàn bà”
Nghe tới lễ là “co giò chạy mất. . . .”
Qua dịp lễ anh về, cười khầng khậc
Sorry em! Anh khất lại lần sau. . . .

Ngày bình thường ta hay ở bên nhau
Thì lễ đến đừng đi đâu anh nhé
Là phụ nữ lớn rồi nhưng vẫn bé
Thích được nâng niu, muốn được cưng, chìu.

Là đàn ông anh hãy nhớ một điều
Đơn giản lắm nhưng không hề nhỏ
Người phụ nữ khi yêu họ trở thành cô thỏ
Khi người tình là đồng cỏ xanh, non . . . !
Sài Gòn – 16/10/2016
N.T.H

Đọc tiếp…

THƯƠNG LẮM MIỀN TRUNG ƠI ! (Thơ của Hàn Giang)

08:13 |


Bão dập, lũ dồn thương lắm Miền Trung ơi
Nước cuồn cuộn cuốn trôi đi nhiều quá
Còn đâu bãi ngô, đám dưa, khoảnh mạ
Hạt giống Mẹ để dành gieo sạ vụ Đông - Xuân


Đời Bọ nghèo bao vất vả, gian truân
Sáng sớm lên nương, muộn chiều xuống ruộng
Đàn gia súc mà Bọ luôn chăm chuốt
Lũ ngập tràn, chúng chết nổi lênh bênh


Căn nhà mới xây nước ngập, sóng dềnh
Sau vài tiếng chỉ còn là đất, cát
Đàn gia cầm Mẹ nuôi dành để bán
Dịp tết về mua áo mới cho con

Bọ bảo sang hè khi bê nhỏ lớn khôn
Bán đi bò mẹ gửi tiền cho con gái
Đóng học phí, dư chút dành trang trải
Những năm dài học đại học phương xa


Lũ tràn về trong những ngày qua
Cuốn hết mất có còn gì đâu nữa !
Đôi tay Bọ run, gầy bên bếp lửa
Mắt mẹ buồn, tuôn những hạt châu sa

Nhìn lũ về mà đau cắt thịt, da
Thương cho Mẹ, Cha một đời lam lũ
Chiều Phương Nam giọt mưa buồn ủ rủ
Chia nổi đau cùng bão lũ ở Miền Trung!

Phương Nam – 17h5p, 16/10/2016
H.G

Đọc tiếp…

BẾN SÔNG QUÊ (Thơ của Nguyễn Thanh Hải)

20:39 |


Anh một mình trở lại bến sông xưa
Bến sông trưa yên bình đến lạ
Tìm chẳng thấy đâu nếp nhà tranh, mái rạ
Tất cả theo dòng nước lũ một đêm mưa

Anh một mình trở lại bến sông trưa
Hút mắt ruộng dưa nằm bãi bồi phía hạ
Bến sông quê giờ nữa quen, nữa lạ
Nữa lạ vì sông đã vắng bóng con đò

Phía xa xa lác đác những cánh cò
Khẽ liệng chao nghiêng như chào người quen cũ
Người quen xưa bây giờ đã ngủ
tuần tuổi rồi mơ lại thuở đôi mươi

Trưa yên bình, nắng nhẹ, nước chậm trôi
Sóng vỗ lăn tăn theo từng cơn gió thoảng
Ngắm bến sông trưa, mới thấy mình nghễnh ngãng
Bởi dòng sông có ngừng lại bao giờ?

Đàn cá con đang bơi lội sát bờ
Lúc ngược, lúc xuôi đi tìm sinh vật nhỏ
Ta lặng nghe âm thanh hòa trong gió
Khẽ thì thầm còn đó bến sông quê !



Quảng Nam 10/4/2016
Nguyễn Thanh Hải


Đọc tiếp…

NGƯỜI LÁI ĐÒ (Thơ của Hàn Giang)

20:36 |

              (Nhớ Thầy H, Cô C)


Con trở về thăm trường cũ chiều nay
Mong gặp lại người lái đò thuở ấy
Người lái đò với chiếc thuyền không đáy
Chở con qua sông kiến thức làm người

Trước cổng trường, cánh phượng nhẹ nhàng rơi
Màu đỏ báo hè ơi, mùa đang đến!
Mái trường xưa đây dòng sông không bến
Người lái đò thuở ấy đã đi xa!


Tiếng ve buồn gợi lại bóng ngày qua
Bụi phấn rơi rơi, tiếng ê a con trẻ
Người lái đò vắt cạn kiệt sức khỏe
Để khách đi kiến thức được đong đầy

Sân trường xưa, cánh phượng, lá vàng bay
Thầy, Cô cũ trở về miền kí ức
Nép gốc phượng nghe tim mình thổn thức
Ngọn đuốc người lái đò sáng rực phía trời xa!

Trường cũ - hè 2015
Hàn Giang


Đọc tiếp…

Thơ : LỐI CŨ (Nguyễn Thanh Hải)

01:24 |


Chiều dần buông anh về qua lối cũ
Bậc thềm xưa giờ đã phủ rêu xanh
Phía cuối đường vài giọt nắng mong manh
Hoàng hôn tím đang chực chờ phía núi

Bóng chiều rơi, bóng đêm đang dần tới
Lối mòn xưa sắp khuất bởi hôn hoàng
Anh dừng chân nơi ngõ vắng đầu làng
Nghe hương bưởi thoảng đưa chiều xa vắng

Tìm đâu đó trong khoảng không tĩnh lặng
Một nốt trầm văng vẳng nhịp thời gian
Gió thì thầm gợi bao nỗi miên man
“Lá diêu bông” úa vàng rơi xuống đất

Anh khẻ hát bài tình ca “đánh mất”
Lối hẹn xưa cỏ đã phủ nhạt nhòa
Đưa tay với hái ngọn trà
Ngoái nhìn lối cũ tôi và... ngày xưa ! ! !


Quê nhà - 2016
        N.T.H


Đọc tiếp…

XIN EM ĐỪNG CHẠM TAY VÀO NỖI NHỚ (Thơ và ảnh của Hàn Giang)

06:54 |




Em khẽ chạm bàn tay vào nỗi nhớ
Đưa tôi về bến củ của ngày xưa
Con đò nhỏ giờ đâu rồi em nhỉ?
Tiếng mái chèo lay mặt nước hồ khuya
Em khẽ chạm bàn tay vào nỗi nhớ
Ru tình tôi một thuở, đã xa rồi
Chiều bến vắng chẳng có thuyền hay khách
Tôi ngỡ ngàng, bóng nước nhẹ nhàng trôi!




tháng 3/2016
         Hàn Giang


Đọc tiếp…

YÊU LẮM QUÊ HƯƠNG (Thơ của Yến Trần)

06:49 |

Mấy hôm rồi ACE đồng hương trong này rất vui vì được gặp lại các cô,chú,anh chị,em và các cháu đang sinh sống, làm việc và học tập tại Miền Nam.Đặc biệt là anh Vinh và anh Truyền, hai anh không quản ngại đường xá xa xôi vào đây tham gia cùng ACE trong này. Không biết nói gì hơn Yen Tran thay mặt cho Hội có bài thơ ngắn để tỏ lòng cám ơn đến sự quan tâm của Ban lãnh đạo xã nhà, các cô, chú, anh, chị em của Hội đồng hương Tam Lãnh.


YÊU LẮM QUÊ HƯƠNG

    Ai về Tam Lãnh quê tôi
Non xanh, nước biếc, núi đồi nên thơ
    Phú Ninh phong cảnh mộng mơ
Làm cho du khách ngẩn ngơ trong lòng
     Con đò nằm dưới bến sông
Nghiêng mình rẽ nước giữa dòng trong xanh
     Bồng Miêu địa điểm nổi danh
Mỏ vàng lớn nhất Pháp dành năm xưa
     Ngang qua Thác Trắng chiều mưa
Bọt tung trắng xóa lòng người xuyến xao
    Ai ơi ghé lại Hầm Hô
Dòng sông vách đá quyện vào trời xanh
    Quê tôi cảnh đẹp như tranh
Gió chiều xào xạc trong lành biết bao.

Sài Gòn ngày 23/3/2016
             Y.T


Đọc tiếp…

Thơ: TÌNH ĐỒNG HƯƠNG (Tác giả Yến Trần)

07:31 |


     Hôm nay tại nhà Lê Huỳnh
Bà con Tam Lãnh chúng mình vui ghê
     Anh em toàn cảnh xa quê
Về đây sum họp hả hê chuyện trò
     Tạm quên bao nỗi âu lo
Học hành, công việc chuyện trò cho vui
     Thời gian cứ thế mãi trôi
Cuộc vui nào cũng đến hồi chia tay
     Anh em tạm biệt từ đây
Bịn rịn, luyến tiếc tràn đầy tình thương
     Anh Vinh về lại quê hương
Cho Hội nhắn gửi tình thương quê nhà.

                Sài Gòn, ngày 19/3/2016
                          Y.T


Đọc tiếp…

Thơ : BÀI CA NGƯỜI GIEO HẠT (Hàn Giang)

17:47 |

Tặng Zơram Chiu và những cô giáo trên các buôn làng của dãy Trường Sơn!

Em thức giấc khi gà rừng gáy sáng
Khi sương đêm còn phủ kín sườn đồi
Ánh bình minh ló dạng tận xa xôi
Em đã vội vượt đồi đi gieo hạt

Mầm non em ươm là mắt tròn ngơ ngác
Là những bông hoa tỏa ngát hương đời
Hạt nảy mầm theo bụi phấn rơi rơi
Cùng cơn gió thổi qua miền khát vọng!

Rừng Trường Sơn đêm, ngày ào gió lộng
Giữa đại ngàn em một bóng đơn côi
Bỏ qua thời con gái tuổi đôi mươi
Em lặng lẽ ươm đời trên giáo án

Khái niệm sống của em không còn ngày hay tháng
Mà là ánh khăn quàng đỏ rực dãy Trường Sơn
Em bảo tôi còn hạnh phúc nào hơn!
Khi kiến thức của em là hành trang cho biết bao con trẻ

Dẫu thời gian, tuổi xuân của em có trôi qua lặng lẽ
Em vẫn tươi cười như anh thấy đó thôi
Có đôi lần em nhìn ngắm xa xôi
Ánh mắt ấy nói với tôi điều khác

Rừng Trường Sơn một màu xanh bát ngát
Màu của núi rừng của màu mắt em tôi
Những vầng mây ấm áp nhẹ nhàng trôi
Trôi qua thời gian trôi cùng người gieo chữ

Tạm biệt em, tôi làm người cô lữ
Giữa đại ngàn dưới ánh chiều buông
Để đêm nay ngồi dưới ánh trăng buồn
Tôi viết tặng em bài ca người gieo hạt!

Hàn Giang


Đọc tiếp…

Thơ : GỞI LẠI EM (Nguyễn Thanh Hải)

18:12 |


Khi ánh chiều dần buông
Bóng dài theo góc phố.
Mỗi bình minh sóng vỗ
Bọt biển trắng chân em.
Để rồi đêm trắng đêm
Em trở mình thao thức.
Mơ một điều rất thực
Giờ trở thành xa xôi. . . !
Em bảo còn yêu tôi
Nhưng muộn rồi bé ạ.
Đường đời xa xăm quá
Anh lạc lối đi tìm
Em qua những đồi sim
Nghe môi mình mặn đắng.
Ngày xưa khi chiều vắng
Anh đã thầm chờ mong
Phía dưới những đồi thông
Với gió chiều hun hút
Bây giờ vẫn còn chút
Tình cho em trong anh
Nhưng đôi mắt long lanh
Vợ anh nhìn thấy hết!
Biết em giờ đã mệt
Hết rồi những mộng mơ.
Chỉ thương em bơ vơ
Giữa dòng đời xuôi ngược.
Con thuyền trên sóng nước
Không có bạn đồng hành
Em đừng nắm tay anh
Chết chìm cô bé ạ!
Hãy làm như xa lạ
Cho mình dễ quên nhau
Đừng nên để thương đau
Cho nhiều người khác nữa
Bởi chỉ còn đốm lửa
Không cháy được cánh rừng
Thôi nhé em! Anh dừng
Chuyện tình xưa gửi lại!


Phương Nam - thu 2015
Nguyễn Thanh Hải


Đọc tiếp…

Thơ : ANH VỀ ! (Hàn Giang)

18:08 |

Anh về thăm Tam Lãnh
Thăm đất mỏ Bồng Miêu
Thăm người em Đàn Thượng
Bóng dài theo nắng chiều!
An Bình đây lạ quá!
An Lâu khác xưa rồi
Trà Sung dài hẹp núi
Sương chiều chầm chậm rơi!
Anh về thăm Tam Lãnh
Con đường nhỏ chạy quanh
Phú Ninh hồ lộng gió
Hát reo cùng thông xanh!
Đây Tiểu Tây, Thượng Bắc
Dấu ấn "ngày xưa" đâu?
Ngôi nhà bên sườn núi
Nép mình cùng thân dâu.
Quê hương ngày xưa đó
Đường đất đỏ ngoằn ngoèo
Nơi gừng cay, muối mặn
Cho một đời gieo neo!
Mỗi lần về quê cũ
Ngang qua trước sân trường
Giọt buồn trôi chậm lại
Gốc phượng già tơ vương!
Có ai về quê cũ
Không một thoáng trầm buồn
Không một giây thảng thốt
Ôi quê mình yêu thương!

Sài Gòn - thu 2015
Hàn Giang



Đọc tiếp…

Thơ : TAM LÃNH QUÊ TÔI (Huỳnh Ngọc Anh Toàn)

19:27 |



Nếu ai đó hỏi tôi về Tam Lãnh
Tôi tự hào nói rằng: Đó là quê tôi
Nơi ấy, tôi được sinh ra và khôn lớn
Dạy cho tôi cách sống cách cư xử ở đời
Ai đã từng đến Tam Lãnh quê tôi
Thì không thể quên đi Hầm Hô và Thác Trắng
Những vách đá, núi rừng dựng cheo leo
Con người nơi ấy rất c̀hân tình và mộc mạc
Sống lam lũ với cánh đồng, ruộng nương
Với bãi vàng A đê, Lò 10 hay Ngách chụm
Đã có được Tam Lãnh ngày hôm nay
Tình yêu ấy gởi trọn về Tam Lãnh
Mãi trong tôi xã vùng núi anh hùng.


                 H.N.A.T

Đọc tiếp…

CHIỀU HÀN GIANG (Thơ Lâm Bolero)

06:47 |


Chiều nước lên Hàn giang gợn sóng
Gió vô tinh khắt khỉu một nhành si
Cảnh cầu Quay tấp nập người đi
Hồn thơ thẩn dòng người đi thơ thẩn
Nhìn xa xăm chiều trở nên vắng lặng
Nhẹ cả lòng, nhẹ cả hồn ai...
Hít thật sâu và thở thật dài
Ta lắng nghe tiếng đời vô tận
Còn tương lai nằm phía sau mây ẩn
Xé màn đen vạch lấy nữa phần kia
Hai bên bờ dẫu có ngăn chia
Ừ...nhịp cầu nối liền đôi khu ấy
Trời chớp nhoáng nhưng Hàn giang vẫn vậy
Rũ nghiêng mình chào nắng gió ngày xuân
Thuyền nhấp nhô sóng vỗ bến dừng
Lắng tai nghe tiếng chiều kêu tí tách…


Đọc tiếp…

TÈO VÀ BỐ (Thơ vui ngày 20.10 của Hàn Giang)

06:24 |


Sáng nay Tèo hỏi Bố
Bố mua hoa làm gì?
Bố nhìn Tèo cười khì
Hôm nay ngày của Mẹ!
Thằng Tèo đầu lắc nhẹ
Hôm nay Bố làm sao
Tèo thấy tự thuở nào
Ngày nào chả của Mẹ!
Bố nghe Tèo nói nhé!
Chuyện Bố, Con ăn gì?
Chủ nhật Bố làm chi
Đi đâu, Mẹ quyết hết
Ngày lễ hay ngày tết
Cả nhà chơi ở đâu
Bố, Con mặc đồ nào
Tất cả Mẹ chỉ định
Lời của Mẹ là lịnh
Bố, Con phải thực thi
Trái ý Mẹ điều gì
Là cả nhà mất ngủ
Lương tháng Bố đưa đủ
Luôn cả tiền tăng ca
Tèo thấy Mẹ chẳng tha
Lấy luôn tiền phụ cấp
Tèo xin tiền mua cặp
Mẹ bảo đưa đây xem
Cái cặp đã cũ mèm
Mẹ bảo còn dùng được
Tèo thở dài thườn thượt
Nhìn Bố như cầu xin
Bắt gặp Mẹ liếc nhìn
Bố quay đi chổ khác
Bố vừa sang nhà Bác
Ngồi uống vài li thôi
Mẹ bảo khuya lắm rồi
Anh ơi! Đi về ngủ
Bấy nhiêu là thấy đủ
Mẹ là sếp trong nhà
Vậy mà Bố tặng hoa
Ngày nào chả của mẹ!

           Hàn Giang


Đọc tiếp…